拟古仍古韵 其十四

明代 魏学洢
化久谁复戚,年少相与亲。灼灼艳繁华,弃捐归荒坟。 骸骼变旅谷,樵竖摧为薪。所幸身既死,不更愁杀人。 感此凋朱颜,怊怅悲前因。
huà jiǔ shuí   nián shào xiāng qīn zhuó zhuó yàn fán huá   juān guī huāng fén    
hái biàn   qiáo shù cuī wéi xīn suǒ xìng shēn   gēng chóu shā rén    
gǎn diāo zhū yán   chāo chàng bēi qián yīn