拟古仍古韵 其十二

明代 魏学洢
洛阳多丽人,罗袂纷相属。道逢七香车,芳风漾微绿。 夹毂愿借问,来迟去已速。幸我遇狭斜,目远路更促。 彷佛见蛾眉,不用艳妆束。嫣然一流盼,朱颜美如玉。 所思不可见,弹古相思曲。曲中竟何言,理短情自促。 野卉非不香,采之徒踯躅。今日白头吟,昨日黄金屋。
luò yáng duō rén   luó mèi fēn xiāng zhǔ dào féng xiāng chē fāng   fēng yàng wēi   绿  
jiā yuàn jiè wèn   lái chí xìng xiá xié   yuǎn gèng    
páng jiàn é méi   yòng yàn zhuāng shù yān rán liú pàn zhū   yán měi    
suǒ jiàn   dàn xiāng zhōng jìng yán   duǎn qíng    
huì fēi xiāng   cǎi zhī zhí zhú jīn bái tóu yín zuó   huáng jīn