拟古仍古韵 其三
泉落不上山,泠泠响空石。谁能将此辞,寄语远游客。
归来相宴乐,樽酒且勿薄。堂上邯郸倡,美者巫与洛。
但苦杯行频,不解苦离索。华灯照道傍,车马填第宅。
酒酣高歌发,长镵舞三尺。人生行乐尔,恶用相煎迫。
quán
泉
luò
落
bù
不
shàng
上
shān
山
,
líng
泠
líng
泠
xiǎng
响
kōng
空
shí
石
shuí
。
néng
谁
jiāng
能
cǐ
将
cí
此
jì
辞
,
yǔ
寄
yuǎn
语
yóu
远
kè
游
客
。
guī
归
lái
来
xiāng
相
yàn
宴
lè
乐
,
zūn
樽
jiǔ
酒
qiě
且
wù
勿
báo
薄
táng
。
shàng
堂
hán
上
dān
邯
chàng
郸
měi
倡
,
zhě
美
wū
者
yǔ
巫
luò
与
洛
。
dàn
但
kǔ
苦
bēi
杯
xíng
行
pín
频
,
bù
不
jiě
解
kǔ
苦
lí
离
suǒ
索
huá
。
dēng
华
zhào
灯
dào
照
bàng
道
chē
傍
,
mǎ
车
tián
马
dì
填
zhái
第
宅
。
jiǔ
酒
hān
酣
gāo
高
gē
歌
fā
发
,
cháng
长
chán
镵
wǔ
舞
sān
三
chǐ
尺
rén
。
shēng
人
xíng
生
lè
行
ěr
乐
è
尔
,
yòng
恶
xiāng
用
jiān
相
pò
煎
迫
。