拟古仍古韵 其九

明代 魏学洢
脉脉当户绣,不知双泪滋。人谓石莲苦,未解潜相思。 莲成娇欲泣,泪落还渍之。持此长悠悠,芳菲复几时。
dàng xiù   zhī shuāng lèi rén wèi shí lián wèi   jiě qián xiāng    
lián chéng jiāo   lèi luò hái zhī chí cháng yōu yōu fāng   fēi shí