拟古仍古韵 其八

明代 魏学洢
春风媚佳节,同游山之阿。何用相赠遗,下山摘女萝。 女萝非有私,赠遗颇相宜。托根北山侧,施蔓南山陂。 但存缠绵意,不怨相逢迟。怯怯爱春华,及时愿扬辉。 既邀眄睐荣,甘同秋草萎。同床而各梦,缱绻空尔为。
chūn fēng mèi jiā jié   tóng yóu shān zhī ā yòng xiāng zèng xià   shān zhāi luó    
luó fēi yǒu   zèng xiāng tuō gēn běi shān shī   màn nán shān bēi    
dàn cún chán mián   yuàn xiāng féng chí qiè qiè ài chūn huā   shí yuàn yáng huī    
yāo miàn lài róng   gān tóng qiū cǎo wēi tóng chuáng ér mèng qiǎn   quǎn kōng ěr wèi