拟古 其一

明代 丘浚
江南秋风至,草木变焜黄。淅淅吹妾衣,使妾增悲凉。 悲凉知为谁,良人在沙场。暮听边马嘶,朝看边雁翔。 饥餐风中糜,渴饮雪下浆。羊角冲地起,沙砾争飞扬。 回首望故乡,长天但茫茫。岂无肥与甘,亦有衣与裳。 妾心空恻恻,路远莫寄将。北望长太息,涕泪如雨霶。 几欲往从之,河广无舟梁。仰天吁上帝,矢心期不忘。 但愿南风竞,吹君来妾旁。
jiāng nán qiū fēng zhì   cǎo biàn kūn huáng chuī qiè shǐ   qiè 使 zēng bēi liáng    
bēi liáng zhī wèi shuí   liáng rén zài shā chǎng tīng biān cháo   kàn biān yàn xiáng    
cān fēng zhōng   yǐn xuě xià jiāng yáng jiǎo chōng shā   zhēng fēi yáng    
huí shǒu wàng xiāng   cháng tiān dàn máng máng féi gān   yǒu shang    
qiè xīn kōng   yuǎn jiāng běi wàng cháng tài   lèi pāng    
wǎng cóng zhī   guǎng 广 zhōu liáng yǎng tiān shàng shǐ   xīn wàng    
dàn yuàn nán fēng jìng   chuī jūn lái qiè páng