拟古 其十四

宋代 田锡
广陵秋节半,旗鼓迓灵涛。鳅沈云海远,风激雪山高。 壮哉水滨人,游为水中豪。弄涛若平地,轻命如鸿毛。 古称公无渡,弱渡堪悲号。凭深良足畏,知险可先逃。 甘言毒人药,巧笑刳肠刀。狎玩终罹祸,险甚于滔滔。 昭然□圣诫,勉旃于尔曹。
guǎng 广 líng qiū jié bàn   líng tāo qiū shěn yún hǎi yuǎn fēng   xuě shān gāo    
zhuàng zāi shuǐ bīn rén   yóu wèi shuǐ zhōng háo nòng tāo ruò píng qīng   mìng hóng máo 鸿    
chēng gōng   ruò kān bēi hào píng shēn liáng wèi zhī   xiǎn xiān táo    
gān yán rén yào   qiǎo xiào cháng dāo xiá wán zhōng huò xiǎn   shén tāo tāo    
zhāo rán   shèng jiè   miǎn zhān ěr cáo