拟古七十首 其五十四 杨司空素坐怀

明代 王世贞
幽居擅丘樾,块尔称独晤。盘礴翰墨林,沈冥诗书趣。 袅影文昼寂,飞英点林素。溪藤饮猿接,梁棘归鸟输。 四起垂天云,疑亡出山路。屏刺少所通,非心不成故。 慨此穆如侣,抒言托遥慕。
yōu shàn qiū yuè   kuài ěr chēng pán hàn lín shěn   míng shī shū    
niǎo yǐng wén zhòu   fēi yīng diǎn lín téng yǐn yuán jiē liáng   guī niǎo shū    
chuí tiān yún   wáng chū shān píng shǎo suǒ tōng fēi   xīn chéng    
kǎi   shū yán tuō yáo