拟古七十首 其五十八 陈正字子昂感遇
园桃畏霜霰,零落不自己。吾闻诸古人,衰荣亦常尔。
所以遇春荣,澹乎无可喜。内外了不干,熹微识其始。
明月海上来,中天澄如洗。至宝嗟已失,嚣然谀殇子。
yuán
园
táo
桃
wèi
畏
shuāng
霜
xiàn
霰
,
líng
零
luò
落
bù
不
zì
自
jǐ
己
wú
。
wén
吾
zhū
闻
gǔ
诸
rén
古
shuāi
人
,
róng
衰
yì
荣
cháng
亦
ěr
常
尔
。
suǒ
所
yǐ
以
yù
遇
chūn
春
róng
荣
,
dàn
澹
hū
乎
wú
无
kě
可
xǐ
喜
nèi
。
wài
内
liǎo
外
bù
了
gàn
不
xī
干
,
wēi
熹
shí
微
qí
识
shǐ
其
始
。
míng
明
yuè
月
hǎi
海
shàng
上
lái
来
,
zhōng
中
tiān
天
chéng
澄
rú
如
xǐ
洗
zhì
。
bǎo
至
jiē
宝
yǐ
嗟
shī
已
xiāo
失
,
rán
嚣
yú
然
shāng
谀
zǐ
殇
子
。