拟古七十首 其十五 张司空华离情

明代 王世贞
飘风吹枯树,皎月鉴空墀。曾是风不留,娟娟伫遐思。 飘若荡子心,皎如静女仪。鸣琴中成瑟,哀弦来间之。 蜩螗乘秋沸,熠耀与暑辞。苔藓历冬春,悠然骄履綦。 攒念乃攻中,徵瘁在蛾眉。青阳何方至,桃李嫁路岐。 寄声松与柏,敛分守山崖。
piāo fēng chuī shù   jiǎo yuè jiàn kōng chí céng shì fēng liú juān   juān zhù xiá    
piāo ruò dàng xīn   jiǎo jìng míng qín zhōng chéng āi   xián lái jiān zhī    
tiáo táng chéng qiū fèi   yào 耀 shǔ tái xiǎn dōng chūn yōu   rán jiāo    
zǎn niàn nǎi gōng zhōng   zhēng cuì zài é méi qīng yáng fāng zhì táo   jià    
shēng sōng bǎi   liǎn fēn shǒu shān