拟古七十首 其六十五 高常侍适咏途

明代 王世贞
少小爱渔猎,不解慕清朝。春风荡孟诸,草绿胡马骄。 一剑挥两从,只羽贯双雕。折节读诗书,策名列官僚。 虽与贫贱辞,未远案牍劳。今朝涉淇上,中原莽萧萧。 天晴太行出,峡急黄河摇。游鲤跳伏獭,飞凫堕鸣枭。 恍若旧时游,欲呼故所招。夺标胡姬馆,走马河阳桥。 丈夫自有命,时来则金貂。安能对玄经,终岁长寂寥。
shào xiǎo ài liè   jiě qīng cháo chūn fēng dàng mèng zhū cǎo   绿 jiāo    
jiàn huī liǎng cóng   zhǐ guàn shuāng diāo zhé jié shī shū   míng liè guān liáo    
suī pín jiàn   wèi yuǎn àn láo jīn zhāo shè shàng zhōng   yuán mǎng xiāo xiāo    
tiān qíng tài xíng chū   xiá huáng yáo yóu tiào fēi   duò míng xiāo    
huǎng ruò jiù shí yóu   suǒ zhāo duó biāo guǎn zǒu   yáng qiáo    
zhàng yǒu mìng   shí lái jīn diāo ān néng duì xuán jīng zhōng   suì zhǎng liáo