拟古七十首 其六十七 杜员外甫述贬

明代 王世贞
昔我游山东,高李相先后。豪鹰抟青冥,所击无不取。 斲句必老苍,骊珠恋吾手。西入咸阳城,落魄鲜所偶。 驼锦青貂裘,半为酒家有。时来异援出,三赋天子售。 泚笔中书堂,公卿尽回首。虮虱脱洗沐,毛羽出抖擞。 清华文昌步,磊落国士耦。欃枪亘北极,荧惑趋南斗。 哥舒小竖子,弃我潼关守。万乘倏蒙尘,群公但奔走。 鸣呼上帝仁,苍茫意愈厚。马嵬剪阴孽,朔方建阳纽。 桓桓汉阴公,玉玺主亲受。制曰相国琯,汝往馘群丑。 戎车实闲饬,骄将违指授。遂令陈涛士,义血漂杵臼。 天威震莫测,左右夺申救。甫也一小臣,上书戒求旧。 孤忠报社稷,馀分推朋友。幸免左伯诛,仍宽马迁咎。 优游上州佐,零落一野叟。雪压履下趾,风吹衣前肘。 饥寒自切骨,虚名在人口。穷途往念至,迟暮新恩负。 千载与百年,茫茫付杯酒。
yóu shān dōng   gāo xiāng xiān hòu háo yīng tuán qīng míng suǒ      
zhuó lǎo cāng   zhū liàn shǒu 西 xián yáng chéng luò   xiān suǒ ǒu    
tuó jǐn qīng diāo qiú   bàn wèi jiǔ jiā yǒu shí lái yuán chū sān   tiān shòu    
zhōng shū táng   gōng qīng jǐn huí shǒu shī tuō máo   chū dǒu sǒu    
qīng huá wén chāng   lěi luò guó shì ǒu chán qiāng gèn běi yíng   huò nán dòu    
shū xiǎo shù   tóng guān shǒu wàn shèng shū méng chén qún   gōng dàn bēn zǒu    
míng shàng rén   cāng máng hòu wéi jiǎn yīn niè shuò   fāng jiàn yáng niǔ    
huán huán hàn yīn gōng   zhǔ qīn shòu zhì yuē xiàng guó guǎn   wǎng guó qún chǒu    
róng chē shí xián chì   jiāo jiāng wéi zhǐ shòu suì lìng chén tāo shì   xuè piāo chǔ jiù    
tiān wēi zhèn   zuǒ yòu duó shēn jiù xiǎo chén shàng   shū jiè qiú jiù    
zhōng bào shè   fēn tuī péng you xìng miǎn zuǒ zhū réng   kuān qiān jiù    
yōu yóu shàng zhōu zuǒ   líng luò sǒu xuě xià zhǐ fēng   chuī qián zhǒu    
hán qiè   míng zài rén kǒu qióng wǎng niàn zhì chí   xīn ēn    
qiān zǎi bǎi nián   máng máng bēi jiǔ