拟古七十首 其二十四 刘司空琨伤乱

明代 王世贞
虽云大厦颠,一木不能当。在昔有靡氏,孤旅兴少康。 避狄奔岐下,周鼎日隆昌。桓桓仲山甫,车攻佐宣王。 巨君挟狙诈,炎汉郁销亡。九有尽为新,片烬起昆冈。 兴废固无端,贤者自有常。天柱中崩绝,妖牝操皇纲。 鲁卫相鱼肉,聪勒噬边疆。自余与祖生,束发共徊翔。 慷慨动鸣鸡,寒霜溢干将。天意与我违,边尘飞晋阳。 干戈迫跬武,穹庐被川梁。俨若笼中翼,欲飞触四旁。 岂不念昔贤,何以趾遗芳。大海呷鲸波,一苇思自航。 悴柏束颠崖,陵苕摧素商。存为七尺辱,没为千载伤。
suī yún shà diān   néng dāng zài yǒu shì   xīng shào kāng    
bēn xià   zhōu dǐng lóng chāng huán huán zhòng shān chē   gōng zuǒ xuān wáng    
jūn xié zhà   yán hàn xiāo wáng jiǔ yǒu jǐn wèi xīn piàn   jìn kūn gāng    
xīng fèi duān   xián zhě yǒu cháng tiān zhù zhōng bēng jué yāo   pìn cāo huáng gāng    
wèi xiāng ròu   cōng lēi shì biān jiāng shēng shù   gòng huái xiáng    
kāng kǎi dòng míng   hán shuāng gàn jiàng tiān wéi biān   chén fēi jìn yáng    
gān kuǐ   qióng bèi chuān liáng yǎn ruò lóng zhōng   fēi chù páng    
niàn xián   zhǐ fāng hǎi jīng   wěi háng    
cuì bǎi shù diān   líng tiáo cuī shāng cún wèi chǐ méi   wèi qiān zǎi shāng