拟古 其十三

宋代 田锡
余闻灵凤胶,可以续继弦。又闻返魂香,招魂以其烟。 因念三季时,人为世态迁。迁之不自觉,纯信成险艰。 中含妒与忌,外即怡温颜。覆人如覆舟,先示其甘言。 中夜蹈虎尾,雾海生波澜。投彼机会时,倾亡果忽然。 愿得灵凤胶,续之于仁贤。愿得返魂香,返其淳化源。 免令古乐府,高歌行路难。
wén líng fèng jiāo   xián yòu wén fǎn hún xiāng zhāo   hún yān    
yīn niàn sān shí   rén wéi shì tài qiān qiān zhī jué chún   xìn chéng xiǎn jiān    
zhōng hán   wài wēn yán rén zhōu xiān   shì gān yán    
zhōng dǎo wěi   hǎi shēng lán tóu huì shí qīng   wáng guǒ rán    
yuàn líng fèng jiāo   zhī rén xián yuàn fǎn hún xiāng fǎn   chún huà yuán    
miǎn lìng yuè   gāo xíng nán