拟古 其十六

宋代 田锡
峄阳生孤桐,擢斡八尺高。风雨萌枝叶,鸾皇栖羽毛。 天质自含响,众木非其曹。斲为绿绮琴,古人贞金刀。 所制有法象,不敢差釐毫。重详旧谱录,试抚观均调。 其声清以廉,闻者不贪饕。其音安以乐,令人消郁陶。 弹宫听于君,君德如轩尧。弹商听于臣,臣道如夔皋。 不觉起蹈舞,形逸同翔翱。愿以七宝妆,荐之于天朝。 玉轸朱丝弦,辉华近赭袍。一弹南薰曲,解愠成歌谣。
yáng shēng tóng   zhuó chǐ gāo fēng méng zhī luán   huáng máo    
tiān zhì hán xiǎng   zhòng fēi cáo zhuó wèi 绿 qín   rén zhēn jīn dāo    
suǒ zhì yǒu xiàng   gǎn chà háo zhòng xiáng jiù shì   guān jūn diào    
shēng qīng lián   wén zhě tān tāo yīn ān lìng   rén xiāo táo    
dàn gōng tīng jūn   jūn xuān yáo dàn shāng tīng chén chén   dào kuí gāo    
jué dǎo   xíng tóng xiáng áo yuàn bǎo zhuāng jiàn   zhī tiān cháo    
zhěn zhū xián   huī huá jìn zhě páo dàn nán xūn jiě   yùn chéng yáo