拟古其九

唐代 李白
生者为过客,死者为归人。 天地一逆旅,同悲万古尘。 月兔空捣药,扶桑已成薪。 白骨寂无言,青松岂知春。 前後更叹息,浮荣安足珍。
shēng zhě wèi guò   zhě wèi guī rén
tiān   tóng bēi wàn chén
yuè kōng dǎo yào   sāng chéng xīn
bái yán   qīng sōng zhī chūn
qián hòu gèng tàn   róng ān zhēn