拟古 其二

宋代 李含章
炎洲多珍禽,自呼孔与鸾。朝栖珊瑚枝,夕宿芙蓉田。 文采颇自矜,矫矫振华翰。汉使重珍奇,罗网来重峦。 饮以琼池水,翼以白玉栏。禁林任止宿,所食皆琅玕。 饮啄岂不时,引吭常悲酸。遗雏在故山,欲往道里艰。 君莫笑鹪鹩,一枝乃自安。
yán zhōu duō zhēn qín   kǒng luán cháo shān zhī   宿 róng tián
wén cǎi jīn   jiǎo jiǎo zhèn huá hàn hàn shǐ 使 zhòng zhēn   luó wǎng lái zhòng luán
yǐn qióng chí shuǐ   bái lán jìn lín rèn zhǐ 宿   suǒ shí jiē láng gān
yǐn zhuó shí   yǐn háng cháng bēi suān chú zài shān   wǎng dào jiān
jūn xiào jiāo liáo   zhī nǎi ān