拟古六首上鲜于大夫子骏其二东城高且长

宋代 晁补之
东城高且长,下瞰阡与陌。 谷风丽百草,春华纷已白。 良时忽如此,驰景一何逼。 喟彼饭牛诗,终年守寒厄。 恭俭夙所敦,葛屦伤褊窄。 身为物逆旅,生乃远行客。 岂无百日蜡,乐此一日泽。 美人颜煌煌,奇服烂五色。 弹筝奋新响,杯酒纵相索。 斗鸡逐狐兔,六博呼一掷。 贫士悲失职,坎壈何所迫。 安知黄鹄举,随时振六翮。
dōng chéng gāo qiě zhǎng   xià kàn qiān
fēng bǎi cǎo   chūn huā fēn bái
liáng shí   chí jǐng
kuì fàn niú shī   zhōng nián shǒu hán è
gōng jiǎn suǒ dūn   shāng biǎn zhǎi
shēn wéi   shēng nǎi yuǎn xíng
bǎi  
měi rén yán huáng huáng   làn
dàn zhēng fèn xīn xiǎng   bēi jiǔ zòng xiāng suǒ
dòu zhú   liù zhì
pín shì bēi shī zhí   kǎn lǎn suǒ
ān zhī huáng   suí shí zhèn liù