拟古八首 其四

宋代 朱熹
佳月朗秋夜,蟋蟀鸣空堂。大火西北流,河汉未渠央。 野草不复滋,白露结为霜。梁燕起高飞,云雁亦南翔。 念我同心子,音形阻一方。不念执手欢,隔我如参商。 寓龙不为泽,画饼难充肠。金石徒自坚,虚名真可伤。
jiā yuè lǎng qiū   shuài míng kōng táng huǒ 西 běi liú   hàn wèi yāng
cǎo   bái jié wèi shuāng liáng yàn gāo fēi   yún yàn nán xiáng
niàn tóng xīn   yīn xíng fāng niàn zhí shǒu huān   shēn shāng
lóng wéi   huà bǐng nán chōng cháng jīn shí jiān   míng zhēn shāng