拟古
春风动地来,依依烧痕青。王孙行不归,离恨何时平。
翩翩谁家儿,晓猎开红旌。彫弓插白羽,怒马悬朱缨。
围合意气雄,厮养厌庖烹。人生一春草,时至何足荣。
君看五陵树,日暮悲风生。
chūn
春
fēng
风
dòng
动
dì
地
lái
来
,
yī
依
yī
依
shāo
烧
hén
痕
qīng
青
wáng
。
sūn
王
xíng
孙
bù
行
guī
不
lí
归
,
hèn
离
hé
恨
shí
何
píng
时
平
。
piān
翩
piān
翩
shuí
谁
jiā
家
ér
儿
,
xiǎo
晓
liè
猎
kāi
开
hóng
红
jīng
旌
diāo
。
gōng
彫
chā
弓
bái
插
yǔ
白
nù
羽
,
mǎ
怒
xuán
马
zhū
悬
yīng
朱
缨
。
wéi
围
hé
合
yì
意
qì
气
xióng
雄
,
sī
厮
yǎng
养
yàn
厌
páo
庖
pēng
烹
rén
。
shēng
人
yī
生
chūn
一
cǎo
春
shí
草
,
zhì
时
hé
至
zú
何
róng
足
荣
。
jūn
君
kàn
看
wǔ
五
líng
陵
shù
树
,
rì
日
mù
暮
bēi
悲
fēng
风
shēng
生
。