拟古
妾意如冰清,妾心如石坚。良人久别离,怅望空悬悬。
所感恩义重,岂为情欲牵。但愿良人好,功名遂超迁。
九重布恩泽,四境无烽烟。未卜会面期,先遣佳音传。
亦足慰岑寂,何必常团圆。
qiè
妾
yì
意
rú
如
bīng
冰
qīng
清
,
qiè
妾
xīn
心
rú
如
shí
石
jiān
坚
。
。
liáng
良
rén
人
jiǔ
久
bié
别
lí
离
,
chàng
怅
wàng
望
kōng
空
xuán
悬
xuán
悬
。
。
suǒ
所
gǎn
感
ēn
恩
yì
义
zhòng
重
,
qǐ
岂
wéi
为
qíng
情
yù
欲
qiān
牵
。
。
dàn
但
yuàn
愿
liáng
良
rén
人
hǎo
好
,
gōng
功
míng
名
suì
遂
chāo
超
qiān
迁
。
。
jiǔ
九
zhòng
重
bù
布
ēn
恩
zé
泽
,
sì
四
jìng
境
wú
无
fēng
烽
yān
烟
。
。
wèi
未
bǔ
卜
huì
会
miàn
面
qī
期
,
xiān
先
qiǎn
遣
jiā
佳
yīn
音
chuán
传
。
。
yì
亦
zú
足
wèi
慰
cén
岑
jì
寂
,
hé
何
bì
必
cháng
常
tuán
团
yuán
圆
。
。