镊白曲

唐代 薛逢
去年镊白鬓,镜里犹堪认年少。今年镊白发, 两眼昏昏手战跳。满酌浓酹假颜色,颜色不扬翻自笑。 少年曾读古人书,本期独善安有馀。虽盖长安一片瓦, 未遑卒岁容宁居。前年依亚成都府,月请俸缗六十五。 妻儿骨肉愁欲来,偏梁阁道归得否?长安六月尘亘天, 池塘鼎沸林欲燃。合家恸哭出门送,独驱匹马陵山巅。 到官只是推诚信,终日兢兢幸无吝。丞相知怜为小心, 忽然奏佩专城印。专城俸入一倍多,况兼职禄霜峨峨。 山妻稚女悉迎到,时列绿樽酣酒歌。醉来便向樽前倒, 风月满头丝皓皓。虽然减得阖门忧,又加去国五年老。 五年老,知奈何?来日少,去日多。金锤锤碎黄金镊, 更唱樽前老去歌。
nián niè bái bìn   jìng yóu kān rèn nián shào jīn nián niè bái  
liǎng yǎn hūn hūn shǒu zhàn tiào mǎn zhuó nóng lèi jiǎ yán   yán yáng fān xiào
shào nián céng rén shū   běn shàn ān yǒu suī gài cháng ān piàn  
wèi huáng suì róng níng qián nián chéng   yuè qǐng fèng mín liù shí
ér ròu chóu lái   piān liáng dào guī fǒu   cháng ān liù yuè chén gèn tiān  
chí táng dǐng fèi lín rán jiā tòng chū mén sòng   líng shān diān
dào guān zhǐ shì tuī chéng xìn   zhōng jīng jīng xìng lìn chéng xiàng zhī lián wèi xiǎo xīn  
rán zòu pèi zhuān chéng yìn zhuān chéng fèng bèi duō   kuàng jiān zhí shuāng é é
shān zhì yíng dào   shí liè 绿 zūn hān jiǔ zuì lái biàn 便 xiàng zūn qián dào  
fēng yuè mǎn tóu hào hào suī rán jiǎn mén yōu   yòu jiā guó nián lǎo
nián lǎo   zhī nài   lái shǎo   duō jīn chuí chuí suì huáng jīn niè  
gèng chàng zūn qián lǎo