霓裳中序第一

宋代 应法孙
愁云翠万叠。露柳残蝉空抱叶。帘卷流苏宝结。乍庭户嫩凉,阑干微月。玉纤胜雪。委素纨、尘锁香箧。思前事、莺期燕约,寂寞向谁说。 悲切。漏签声咽。渐寒灺、兰缸未灭。良宵长是闲别。恨酒凝红绡,纷涴瑶玦。镜盟鸾影缺。吹笛西风数阕。无言久,和衣成梦,睡损缕金喋。
chóu yún cuì wàn dié liǔ cán chán kōng bào lián juǎn liú bǎo jié zhà tíng nèn liáng   lán gān wēi yuè xiān shèng xuě wěi wán chén suǒ xiāng qiè qián shì yīng yàn yuē   xiàng shuí shuō
bēi qiè lòu qiān shēng yàn jiàn hán xiè lán gāng wèi miè liáng xiāo cháng shì xián bié hèn jiǔ níng hóng xiāo   fēn yáo jué jìng méng luán yǐng quē chuī 西 fēng shù què yán jiǔ   chéng mèng   shuì sǔn jīn dié