鸟啼

宋代 陆游
野人无历日,鸟啼知四时:二月闻子规,春耕不可迟;三月闻黄鹂,幼妇闵蚕饥;四月鸣布谷,家家蚕上簇;五月鸣鸦舅,苗稚忧草茂。 人言农家苦,望晴复望雨;乐处谁得知?生不识官府。 葛衫麦饭有即休,湖桥小市酒如油。 夜夜扶归常烂醉,不怕行逢灞陵尉。
rén   niǎo zhī shí   èr yuè wén guī   chūn gēng chí   sān yuè wén huáng   yòu mǐn cán   yuè míng   jiā jiā cán shàng   yuè míng jiù   miáo zhì yōu cǎo mào
rén yán nóng jiā   wàng qíng wàng   chù shuí zhī   shēng shí guān
shān mài fàn yǒu xiū   qiáo xiǎo shì jiǔ yóu
guī cháng làn zuì   xíng féng líng wèi