鸟散馀花落

唐代 孔温业
美景春堪赏,芳园白日斜。共看飞好鸟,复见落馀花。 来往惊翻电,经过想散霞。雨馀飘处处,风送满家家。 求友声初去,离枝色可嗟。从兹时节换,谁为惜年华。
měi jǐng chūn kān shǎng   fāng yuán bái xié gòng kàn fēi hǎo niǎo   jiàn luò huā
lái wǎng jīng fān diàn   jīng guò xiǎng sàn xiá piāo chù chù   fēng sòng mǎn jiā jiā
qiú yǒu shēng chū   zhī jiē cóng shí jié huàn   shuí wèi nián huá