念姊

元代 戴良
淮阴古壮士,甚感漂母情。 而况我同气,由来恩爱并。 一朝遭世患,舍之以徂征。 惟当欲去时,涕泗下交倾。 荏苒岁年莫,两鬓各星星。 每念焚须事,怛焉心内惊。 老去成飘荡,所志在偷生。 顾往申申詈,詈我久远行。 我欲喻中怀,独有弦歌声。 弦歌清且悲,一鼓泪已零。 再鼓三叹息,四座不忍听。 可随晨风去,长跪陈素情。
huái yīn zhuàng shì   shén gǎn piāo qíng  
ér kuàng tóng   yóu lái ēn ài bìng  
zhāo zāo shì huàn   shě zhī zhēng  
wéi dāng shí   xià jiāo qīng  
rěn rǎn suì nián   liǎng bìn xīng xing  
měi niàn fén shì   yān xīn nèi jīng  
lǎo chéng piāo dàng   suǒ zhì zài tōu shēng  
wǎng shēn shēn   jiǔ yuǎn xíng  
zhōng huái 怀   yǒu xián shēng  
xián qīng qiě bēi   lèi líng  
zài sān tàn   zuò rěn tīng  
suí chén fēng   cháng guì chén qíng