撚须寄傅子渊

宋代 李之仪
一日几回撚白须,我本于世非葭莩。奈何寸沫长自濡,起倒不供须人扶。 眼前扰扰嘈笙竽,况于得失随有无。鼠壤狼籍多弃馀,史云空悲釜生鱼。 抓搔世垢清肌肤,愈下愈拙真挈壶。爱极并爱屋上乌,古诗有之今辄如。 不愿百尺腾龟趺,不愿去为在泾凫。只愿卒岁眼长淤,百无所见常踟蹰。 出门擿埴寻君居,万里付于千里驹。
huí niǎn bái   běn shì fēi jiā nài cùn zhǎng   dǎo gòng rén
yǎn qián rǎo rǎo cáo shēng   kuàng shī suí yǒu shǔ rǎng láng duō   shǐ yún kōng bēi shēng
zhuā sāo shì gòu qīng   xià zhuō zhēn qiè ài bìng ài shàng   shī yǒu zhī jīn zhé
yuàn bǎi chǐ téng guī   yuàn wèi zài jīng zhǐ yuàn suì yǎn zhǎng   bǎi suǒ jiàn cháng chí chú
chū mén zhí xún jūn   wàn qiān