念昔游四首

宋代 胡仲弓
昔游半山寺,木落山欲童。 秋高岚气旺,晓日出曈曨。 杖藜破莽苍,举步生清风。 登堂发一笑,绝倒临川公。 旧像人所祠,新法人所攻。 空使百年后,直笔诛奸雄。 不知老瞿昙,衲被和头蒙。 是非不到耳,静坐檐蔔丛。 自吹无空笛,圣处时一中。 我亦有发僧,误踏京尘红。 来此欲安禅,懒性学虚空。 入门被师喝,归去成匆匆。
yóu bàn shān   luò shān tóng  
qiū gāo lán wàng   xiǎo chū tóng lóng  
zhàng mǎng cāng   shēng qīng fēng  
dēng táng xiào   jué dǎo lín chuān gōng  
jiù xiàng rén suǒ   xīn rén suǒ gōng  
kōng shǐ 使 bǎi nián hòu   zhí zhū jiān xióng  
zhī lǎo tán   bèi tóu méng  
shì fēi dào ěr   jìng zuò yán cóng  
chuī kōng   shèng chù shí zhōng  
yǒu sēng   jīng chén hóng  
lái ān chán   lǎn xìng xué kōng  
mén bèi shī   guī chéng cōng cōng