辇下春怀十绝呈赵达夫 其八

宋代 刘弇
已凭欢伯为愁敌,更指华胥卜梦邻。数歇卖花声过耳,谁家斗草事关身。
píng huān wèi chóu   gèng zhǐ huá bo mèng lín shù xiē mài huā shēng guò ěr shuí   jiā dòu cǎo shì guān shēn