念往

宋代 王炎
畴昔鳙溪翁,重为子相攸。 谓我稍可教,许以相匹俦。 此德未及报,黄发归山邱。 今又舍我去,垂老增百忧。 深念不能置,泫然清泪流。
chóu yōng wēng   zhòng wèi zi xiāng yōu  
wèi shāo jiào   xiāng chóu  
wèi bào   huáng guī shān qiū  
jīn yòu shě   chuí lǎo zēng bǎi yōu  
shēn niàn néng zhì   xuàn rán qīng lèi liú