念衰

宋代 陈造
心意彫残底自娱,每临清镜笑头颅。诗从多病难为好,官过中年劣胜无。 急景驱秋著髭鬓,归鸿衔梦下江湖。更应载酒高阳伴,误辍歌呼话故吾。
xīn diāo cán   měi lín qīng jìng xiào tóu shī cóng duō bìng nán wéi hǎo guān   guò zhōng nián liè shèng    
yǐng qiū zhù bìn   guī hóng 鸿 xián mèng xià jiāng gèng yīng zài jiǔ gāo yáng bàn   chuò huà