念奴娇 至金陵

宋代 陈亮
江南春色,算来是,多少胜游清赏。妖冶廉纤,只做得、飞鸟向人偎傍。 地辟天开,精神朗慧,到底还京样。人家小语,一声声近清唱。 因念旧日山城,个人如画,已作中州想。邓禹笑人无限也,冷落不堪惆怅。 秋水双明,高山一弄,著我些悲壮。南徐好住,片帆有分来往。
jiāng nán chūn   suàn lái shì   duō shǎo shèng yóu qīng shǎng yāo lián xiān   zhǐ zuò fēi niǎo xiàng rén wēi bàng
tiān kāi   jīng shén lǎng huì   dào hái jīng yàng rén jiā xiǎo   shēng shēng jìn qīng chàng
yīn niàn jiù shān chéng   rén huà   zuò zhōng zhōu xiǎng dèng xiào rén xiàn   lěng luò kān chóu chàng
qiū shuǐ shuāng míng   gāo shān nòng   zhù xiē bēi zhuàng nán hǎo zhù   piàn fān yǒu fèn lái wǎng