念奴娇 咏燕,和人韵

明代 陈霆
卖花时节,正轻风园榭,弄晴池馆。绪语匆匆言不尽,穿得翠迷红乱。 华屋门高,主人恩重,旧垒还堪恋。昭阳何处,望中清梦初断。 长是泪洒东风,天涯无主,谁与寻方便。冷落孤身飘瀚海,倦翼不堪频展。 绛缕年深,云轩事渺,老去知人厌。多情帘影,日高为我偷卷。
mài huā shí jié   zhèng qīng fēng yuán xiè   nòng qíng chí guǎn cōng cōng yán jìn chuān   穿 cuì hóng luàn    
huá mén gāo   zhǔ rén ēn zhòng   jiù lěi hái kān liàn zhāo yáng chǔ wàng   zhōng qīng mèng chū duàn    
cháng shì lèi dōng fēng   tiān zhǔ   shuí xún fāng biàn 便 lěng luò shēn piāo hàn hǎi juàn   kān pín zhǎn    
jiàng nián shēn   yún xuān shì miǎo   lǎo zhī rén yàn duō qíng lián yǐng   gāo wèi tōu juǎn