念奴娇·倚风含露

宋代 毛炳
倚风含露,似轻颦微笑,盈盈脉脉。染素匀红,知费尽,多少东君心力。国艳酣晴,天香融暖,画手争传得。绿窗朱户,晓妆谁见凝寂。独占三月芳菲,千花百卉,算难争春色。欲寄朝云无限意,回首京尘犹隔。舞破霓裳,一枝浑似,醉倚香亭北。旧欢如梦,老怀那更追惜。
fēng hán   shì qīng pín wēi xiào   yíng yíng rǎn yún hóng   zhī fèi jǐn   duō shào dōng jūn xīn guó yàn hān qíng   tiān xiāng róng nuǎn   huà shǒu zhēng chuán 绿 chuāng zhū   xiǎo zhuāng shuí jiàn níng zhàn sān yuè fāng fēi   qiān huā bǎi huì   suàn nán zhēng chūn zhāo yún xiàn   huí shǒu jīng chén yóu cháng   zhī hún   zuì xiāng tíng běi jiù huān mèng   lǎo huái 怀 gèng zhuī