念奴娇·绣衣使者

宋代 张孝祥
绣衣使者,度郢中绝唱,《阳春白雪》。人物应须天上去,一日君恩三接。粉省香浓,宫床锦重,更把丝絇结。臣心如水,不教炙手成热。 还记岭海相从,长松千丈,映我秋竿节。忍冻推敲清兴满,风里乌巾猎猎。只要东归,归心入梦,梦泛寒江月。不因莼鲈,白头亲望真切。
xiù shǐ 使 zhě   yǐng zhōng jué chàng   ,《 yáng chūn bái xuě 》。 rén yìng tiān shǎng   jūn ēn sān jiē fěn shěng xiāng nóng   gōng chuáng jǐn zhòng   gèng jié chén xīn shuǐ   jiào zhì shǒu chéng
hái lǐng hǎi xiàng cóng   cháng sōng qiān zhàng   yìng qiū gān 竿 jié rěn dòng tuī qiāo qīng xīng mǎn   fēng jīn liè liè zhǐ yào dōng guī   guī xīn mèng   mèng fàn hán jiāng yuè yīn chún   bái tóu qīn wàng zhēn qiè