念奴娇(谢人惠竹榻)

宋代 姜夔
楚山修竹,自娟娟、不受人间袢暑。我醉欲眠伊伴我,一枕凉生如许。象齿为材,花藤作面,终是无真趣。梅风吹溽,此君直恁清苦。 须信下榻殷勤,_然成梦,梦与秋相遇。翠袖佳人来共看,漠漠风烟千亩。蕉叶窗纱,荷花池馆,别有留人处。此时归去,为君听尽秋雨。
chǔ shān xiū zhú   juān juān shòu rén jiān pàn shǔ zuì mián bàn   zhěn liáng shēng xiàng chǐ 齿 wèi cái   huā téng zuò miàn   zhōng shì zhēn méi fēng chuī   jūn zhí nèn qīng
xìn xià yīn qín     _ ,_ rán chéng   mèng mèng qiū xiāng cuì xiù jiā rén lái   gòng kàn fēng yān qiān jiāo   chuāng shā   huā chí guǎn bié yǒu liú rén chù   shí guī wèi