念奴娇·晓凉散策

宋代 程公许
晓凉散策,恨西风不贷,一池残绿。谁与冰轮撝玉斧,恰好今宵圆足。树杪翻光,莎庭转影,零乱昆台玉。荡胸清露,闲须浇下醽醁。休问湖海飘零,老人心事,似倚岩枯木。万里亲知应健否,脉脉此情谁属。世虑难平,天高难问,倚遍阑干曲。不妨随寓,买园催种松竹。
xiǎo liáng sàn   hèn 西 fēng dài   chí cán 绿 shuí bīng lún huī   qià hǎo jīn xiāo yuán shù miǎo fān guāng   shā tíng zhuǎn yǐng   líng luàn kūn tái dàng xiōng qīng   xián jiāo xià líng xiū wèn hǎi piāo líng   lǎo rén xīn shì   shì yán wàn qīn zhī yīng jiàn fǒu   qíng shuí shǔ shì nán píng   tiān gāo nán wèn   biàn lán gān fáng suí   mǎi yuán cuī zhǒng sōng zhú