念奴娇·香山老矣

宋代 洪咨夔
香山老矣,正商量不下,去留蛮素。独立踌躇肠欲断,一段若耶溪女。水底新妆,空中香袖,斜日疏风浦。向人欲语,垂杨清荫多处。便好花里唤船,碧筒白酒,微吸荷心苦。佳月一钩天四碧,隐约明波横注。雪藕逢丝,擘莲见薏,枕簟凉如雨。一双宿鹭,伴人永夜翘伫。
xiāng shān lǎo   zhèng shāng liáng xià   liú mán chóu chú cháng duàn   duàn ruò shuǐ xīn zhuāng   kōng zhōng xiāng xiù   xié shū fēng xiàng rén   chuí yáng qīng yīn duō chù biàn 便 hǎo huā huàn chuán   tǒng bái jiǔ   wēi xīn jiā yuè gōu tiān   yǐn yuē míng héng zhù xuě ǒu féng   bāi lián jiàn   zhěn diàn liáng shuāng 宿   bàn rén yǒng qiào zhù