念奴娇(武夷咏梅)

宋代 刘清夫
乱山深处,见寒梅一朵,皎然如雪。的皪妍姿羞半吐,斜映小窗幽绝。玉染香腮,酥凝冷艳、容态天然别。故人虽远,对花谁肯轻折。 疑是姑射神仙,幔亭宴罢,迤逦停遥节。爱此溪山供秀润,饱玩洞天风月。万古丛中,百花头上,谁与争高洁。粗桃俗李,不须连夜催发。
luàn shān shēn chù   jiàn hán méi duǒ   jiǎo rán xuě de yán 姿 xiū bàn   xié yìng xiǎo chuāng yōu jué rǎn xiāng sāi   níng lěng yàn róng tài tiān rán bié rén suī yuǎn   duì huā shuí kěn qīng zhé
shì shè shén xiān   màn tíng yàn   tíng yáo jié ài shān gōng xiù rùn   bǎo wán dòng tiān fēng yuè wàn cóng zhōng   bǎi huā tou shàng   shuí zhēng gāo jié táo   lián cuī