念奴娇·吴松初冷

宋代 张元干
吴松初冷,记垂虹南望,残日西沈。秋入青冥三万顷,蟾影吞尽湖阴。玉斧为谁,冰轮如许,宫阙想寒深。人间奇观,古今豪士悲吟。 苍弁丹颊仙翁,淮山风露底,曾赋幽寻。老去专城仍好客,时拥歌吹登临。坐揖龙江,举杯相属,桂子落波心。一声猿啸,醉来虚簌千林。
sōng chū lěng   chuí hóng nán wàng   cán 西 shěn qiū qīng míng sān wàn qǐng   chán yǐng tūn jǐn yīn wèi shuí   bīng lún   gōng què xiǎng hán shēn rén jiān guān   jīn háo shì bēi yín
cāng biàn dān jiá xiān wēng   huái shān fēng lòu   céng yōu xún lǎo zhuān chéng réng hào   shí yōng chuī dēng lín zuò lóng jiāng   bēi xiāng zhǔ   guì luò xīn shēng yuán xiào   zuì lái qiān lín