念奴娇 题《春江朗抱图》

宋代 单人耘
我心骀荡,写江南、便是怡人春色。水自空明山自秀,两岸疏花繁叶。 村径幽回,渔舟静泊,几处秧歌彻。暖莺争树,东风拂煦三月。 此乃心画心声,古来今往,妙谛殊难说。我有曝忱何得献,说也痴迷迂阔。 虹墨斑斓,散毫苍远,匋缶清腴发。大千一勺,纵横万象能答。
xīn dài dàng   xiě jiāng nán biàn shì 便 rén chūn shuǐ kōng míng shān xiù liǎng àn   shū huā fán      
cūn jìng yōu huí   zhōu jìng   chù yāng ge chè nuǎn yīng zhēng shù dōng   fēng sān yuè    
nǎi xīn huà xīn shēng   lái jīn wǎng   miào shū nán shuō yǒu chén de xiàn shuō   chī kuò    
hóng bān lán   sàn háo cāng yuǎn   táo fǒu qīng qiān sháo zòng   héng wàn xiàng néng