念奴娇·天工何意

宋代 王以宁
天工何意,碎琼珰玉佩,书空千尺。箬笠蓑衫扁舟下,淮口烟林如织。飞观嶙峋,子亭突兀,影浸澄淮碧。纶巾鹤氅,是谁独笑携策。遥想易水燕山,有人方醉赏,六花如席。云重天低酣歌罢,胆壮乾坤犹窄。射雉归来,铁鳞十万,踏碎千山白。紫箫声断,唤回春满南陌。
tiān gōng   suì qióng dāng pèi   shū kōng qiān chǐ ruò suō shān piān zhōu xià   huái kǒu yān lín zhī fēi guān lín xún   tíng   yǐng jìn chéng huái guān jīn chǎng   shì shuí xiào xié yáo xiǎng shuǐ yān shān   yǒu rén fāng zuì shǎng   liù huā yún zhòng tiān hān   dǎn zhuàng qián kūn yóu zhǎi shè zhì guī lái   tiě lín shí wàn   suì qiān shān bái xiāo shēng duàn   huàn huí chūn mǎn nán