念奴娇·素秋新霁

宋代 毛炳
素秋新霁,风露洗寥廓,珠宫琼阙。帘幕生寒人未定,鹊羽惊飞林樾。河汉无声,微云收尽,相映寒光发。三千银界,一时无此奇绝。正是老子南楼,多情孤负了,十分佳节。起舞徘徊谁为我,倾倒杯中明月。欲揽姮娥,扁舟沧海,戏濯凌波袜。漏残钟断,坐愁人世超忽。
qiū xīn   fēng liáo kuò   zhū gōng qióng quē lián shēng hán rén wèi dìng   què jīng fēi lín yuè hàn shēng   wēi yún shōu jǐn   xiāng yìng hán guāng sān qiān yín jiè   shí jué zhèng shì lǎo zi nán lóu   duō qíng le   shí fēn jiā jié pái huái shuí wèi   qīng dǎo bēi zhōng míng yuè lǎn héng é   piān zhōu cāng hǎi   zhuó líng lòu cán zhōng duàn   zuò chóu rén shì chāo