念奴娇四首 其一 扫愁

宋代 单人耘
春浓也未,燕来频、情寄渡江梅柳。雨沐风梳增态度,摇曳别前离后。 弄笛高楼,折枝陌上,总是勾魂手。千丝万点,年年岁岁仍旧。 一扫亘古牢愁,飞觞醉月,相待婆娑久。何必花薰烟水腻,翳了江南灵秀。 紫气崩奔,墨云翻倒,乱字狂笺皱。毫端舟壑,潜蛟忽自吟吼。
chūn nóng wèi   yàn lái pín qíng jiāng méi liǔ fēng shū zēng tài   yáo bié qián hòu
nòng gāo lóu   zhé zhī shàng   zǒng shì gōu hún shǒu qiān wàn diǎn   nián nián suì suì réng jiù
sǎo gèn láo chóu   fēi shāng zuì yuè   xiāng dài suō jiǔ huā xūn yān shuǐ   le jiāng nán líng xiù
bēng bēn   yún fān dǎo   luàn kuáng jiān zhòu háo duān zhōu   qián jiāo yín hǒu