念奴娇四首 其二 依帏

宋代 单人耘
先生何慕,似渊明、閒咏宅边高柳。亦爱香山新乐府,评说开元前后。 但抱真诠,不求荣利,默默钧陶手。遐年澹泊,青衫落落如旧。 书帏近喜频瞻,啸歌学步,自是疏狂久。紫凤天吴纷绚烂,更缬梦窗深秀。 笠泽涵空,小孤峭绿,几度吟帆皱。波摇云撼,囊韬许我腾吼。
xiān sheng   shì yuān míng xián yǒng zhái biān gāo liǔ ài xiāng shān xīn yuè   píng shuō kāi yuán qián hòu
dàn bào zhēn quán   qiú róng   jūn táo shǒu xiá nián dàn   qīng shān luò luò jiù
shū wéi jìn pín zhān   xiào xué   shì shū kuáng jiǔ fèng tiān fēn xuàn làn   gèng xié mèng chuāng shēn xiù
hán kōng   xiǎo qiào 绿   yín fān zhòu yáo yún hàn   náng tāo téng hǒu