念奴娇·霜风初过

未知 姚述尧2
霜风初过,正仙吏微吟,诗喉清咽。静对南山真赏处,秋后一亭花月。翠簇香裀,光摇金胜,玉女肌凝雪。花有黄白相间。寒城无伴,烂然还自奇绝。 况有凫舃朋来,拚金钱都罄,晚酣留客。应笑陶潜孤负了,多少傲霜余色。鲸饮方豪,龙吟未已,更著雕胡设。清欢无限,醉归犹记前说。
shuāng fēng chū guò   zhèng xiān wēi yín   shī hóu qīng yàn jìng duì nán shān zhēn shǎng chù   qiū hòu tíng huā yuè cuì xiāng yīn   guāng yáo jīn shèng   níng xuě huā yǒu huáng bái xiàng jiān hán chéng bàn   làn rán hái jué
kuàng yǒu péng lái   pàn jīn qián dōu qìng   wǎn hān liú yīng xiào táo qián le   duō shǎo ào shuāng jīng yǐn fāng háo   lóng yín wèi   gèng zhù diāo shè qīng huān xiàn   zuì guī yóu qián shuō