念奴娇·芍药

宋代 王用宾
烟愁雨腻,花厌厌、刚是芳菲期节。细检广陵三十谱,金带可曾围靥。 浩态龙盘,梢头茧栗,烂漫堆红雪。春归人去,江蓠持赠谁悦。 说甚花相花王,无端谪降,又说花婢妾。开不同时花自异,一例强为差别。 香草无心,美人无语,凭尔优和劣。代花湔雪,诨名应早抛撇。
yān chóu   huā yān yān gāng shì fāng fēi jié jiǎn guǎng 广 líng sān shí   jīn dài zēng wéi
hào tài lóng pán   shāo tóu jiǎn   làn màn duī hóng xuě chūn guī rén   jiāng chí zèng shuí yuè
shuō shén huā xiāng huā wáng   duān zhé jiàng   yòu shuō huā qiè kāi tóng shí huā   qiáng wèi chā bié
xiāng cǎo xīn   měi rén   píng ěr yōu liè dài huā jiān xuě   hùn míng yīng zǎo pāo piě