念奴娇三首 其三
清芬透甲,记新橙初擘,去年时候。只怕匆匆秋又老,篱菊满园铺绣。
雨后曾移,霜丛小摘,携得香盈袖。有人消渴,夜寒犹殢杯酒。
应怪酸也如梅,黄才胜橘,搓了还重嗅。惯识书生滋味冷,齿软不禁眉皱。
却到而今,宿酲自解,谁管吟诗瘦。并刀似水,破来长忆纤手。
qīng
清
fēn
芬
tòu
透
jiǎ
甲
,
jì
记
xīn
新
chéng
橙
chū
初
bāi
擘
,
qù
去
nián
年
shí
时
hou
候
zhǐ
。
pà
只
cōng
怕
cōng
匆
qiū
匆
yòu
秋
lǎo
又
lí
老
,
jú
篱
mǎn
菊
yuán
满
pù
园
xiù
铺
绣
。
yǔ
雨
hòu
后
céng
曾
yí
移
,
shuāng
霜
cóng
丛
xiǎo
小
zhāi
摘
,
xié
携
dé
得
xiāng
香
yíng
盈
xiù
袖
yǒu
。
rén
有
xiāo
人
kě
消
yè
渴
,
hán
夜
yóu
寒
tì
犹
bēi
殢
jiǔ
杯
酒
。
yīng
应
guài
怪
suān
酸
yě
也
rú
如
méi
梅
,
huáng
黄
cái
才
shèng
胜
jú
橘
,
cuō
搓
le
了
hái
还
zhòng
重
xiù
嗅
guàn
。
shí
惯
shū
识
shēng
书
zī
生
wèi
滋
lěng
味
chǐ
冷
,
ruǎn
齿
bù
软
jīn
不
méi
禁
zhòu
眉
皱
。
què
却
dào
到
ér
而
jīn
今
,
sù
宿
chéng
酲
zì
自
jiě
解
,
shuí
谁
guǎn
管
yín
吟
shī
诗
shòu
瘦
bìng
。
dāo
并
shì
刀
shuǐ
似
pò
水
,
lái
破
cháng
来
yì
长
qiàn
忆
shǒu
纤
手
。