念奴娇(秋日牡丹)

宋代 彭泰翁
九华惊觉,又偷承雨露,羞匀春色。岸蓼汀苹成色界,未必天香人识。粉涴脂凝,霜销雾薄,娇颤浑无力。黄昏月掩,山城那更闻笛。 应是未了尘缘,重来迟暮,草草西风客。莺燕无情庭院悄,愁满阑干苔积。宫锦尊前,霓裳月下,梦亦无消息。嫣然一笑,江南如此风日。
jiǔ huá jīng jué   yòu tōu chéng   xiū yún chūn àn liǎo tīng píng chéng jiè   wèi tiān xiāng rén shí fěn zhī níng   shuāng xiāo báo   jiāo chàn hún huáng hūn yuè yǎn   shān chéng gèng wén
yìng shì wèi liǎo chén yuán   chóng lái chí   cǎo cǎo 西 fēng yīng yàn qíng tíng yuàn qiāo   chóu mǎn lán gān tái gōng jǐn zūn qián   cháng yuè xià   mèng xiāo xi yān rán xiào   jiāng nán fēng