念奴娇·秋风万里

宋代 张元干
秋风万里,湛银潢清影,冰轮寒色。八月灵槎乘兴去,织女机边为客。山拥鸡林,江澄鸭绿,四顾沧溟窄。醉来横吹,数声悲愤谁测。 飘荡贝阙珠宫,群龙惊睡起,冯夷波激。云气苍茫吟啸处,鼍吼鲸奔天黑。回首当时,蓬莱方丈,好个归消息。而今图画,谩教千古传得。
qiū fēng wàn   zhàn yín huáng qīng yǐng   bīng lún hán yuè líng chá chéng xìng   zhī biān wèi shān yōng lín   jiāng chéng 绿   cāng míng zhǎi zuì lái héng chuī   shù shēng bēi fèn shuí
piāo dàng bèi què zhū gōng   qún lóng jīng shuì   féng yún cāng máng yín xiào chù   tuó hǒu jīng bēn tiān hēi huí shǒu dāng shí   péng lái fāng zhang   hǎo guī xiāo xi ér jīn huà   mán jiào qiān chuán